Năm ngoái, tôi chuyển sang một căn hộ vẻn vẹn 28 mét vuông. Hồi ấy, tôi tin rằng mình sẽ phải chịu đựng với cảnh bừa bộn suốt thời gian ở đó. Nhưng chỉ sau ba tháng, tôi ngộ ra rằng nguyên nhân không phải do diện tích mà ở chính cách tôi sắp xếp đồ đạc. Tôi từng rước về một cái bàn ép công nghiệp khổng lồ chỉ vì thấy rẻ — cười ra nước mắt là nó nuốt trọn gần nửa căn phòng của tôi. Sau khi đọc một bài chia sẻ về #keyword#, tôi bắt đầu thử nghiệm lại từ đầu. Kết quả khiến tôi bất ngờ.
Bắt đầu từ việc dọn bớt đồ đạc chứ không phải sắm thêm
Điều đầu tiên tôi học được mà tôi ngẫm ra sau quãng thời gian dài nghe thì đơn giản: phải loại bỏ trước hết là nghĩ đến chuyện mua mới. Có một thời tôi tích trữ một núi quần áo mà tôi chưa từng mặc lại. Tôi dành một buổi chiều, phân loại từng món: giữ, thanh lý, bỏ đi. Điều buồn cười là, tôi thấy tới gần chục cái áo chưa bóc mác mà tôi vẫn nghĩ là mình sẽ mặc. Sau khi loại bỏ, căn phòng rộng hơn hẳn dù cho diện tích chẳng đổi. Một lần khác, tôi thử theo kiểu triệt để hơn nữa: dỡ hết những món đồ to xác ra ngoài hành lang trong một tuần để xem tôi có thực sự cần không. Những gì tôi thấy thật ra tôi chỉ cần một cái nệm trải góc phòng, một bàn gấp gọn nhỏ gọn và một chiếc đèn đọc sách. Nói thẳng, trước đây tôi ngu ngốc tin rằng nội thất chỉ là mua đồ cho đủ — còn thực tế lại cho thấy một điều hoàn toàn trái ngược.
Chọn đồ nội thất theo chiều cao và ánh sáng thay vì theo sở thích
Khi căn phòng đã thoáng, việc kế tiếp của tôi là chọn đồ mới theo logic khác. Ngày trước, tôi hay chọn theo cảm tính mà bỏ qua rằng trần của tôi chỉ cao 2,4 mét. Đã có lần tôi mua một chiếc tủ quần áo cao ngất, vừa đè nén vừa tối cả căn phòng. Giờ thì, tôi chuyển sang dùng những món đồ thấp và bệ , như một chiếc giường phản chỉ cao 25 cm với một bộ ghế bông không chân đế. Ánh sáng lại là một chuyện tôi chưa bao giờ để tâm. Phòng tôi chỉ vỏn vẹn một cửa sổ hướng tây. Lúc trước, tôi để bàn viết gần ngay cửa sổ cho nên cứ chiều đến nắng chiếu thẳng vào màn hình, làm tôi nhức mắt. Tôi quay bàn học ngang với cửa sổ, treo thêm một tấm rèm dày 3 lớp, và chuyển chỗ ngồi sang bên trái nhìn từ cửa vào. https://thietkenoithat.com thế thôi đã đủ giờ làm việc buổi chiều dễ chịu hẳn đi. Tôi nghiệm ra: đồ đạc không phải để khoe mà để phục vụ đúng cách, theo đúng nhu cầu thực của chính tôi.
Mẹo giữ cho không gian luôn gọn mà không tốn thời gian mỗi ngày
Phần cuối cùng tôi muốn nói không phải là cách sắp xếp ban đầu mà xoay quanh việc giữ gìn cảnh tươm tất ấy mỗi ngày. Trước tôi vẫn hay bỏ ra hai tiếng mỗi cuối tuần để thu dọn phòng thế mà sang giữa tuần lại thành một mớ hỗn độn. Tôi bèn thử một cách khác: thay vì dồn lại một cục, tôi chia ra thành các việc nhỏ hàng ngày: sáng dậy gấp chăn ngay, ăn xong rửa bát ngay, quần áo giặt xong là gấp cất. Nghe có vẻ chán ngắt nhưng gộp lại thì đỡ hẳn một khối lượng công việc khủng khiếp trong ngày nghỉ. Tôi cũng đặt ra một quy tắc ngầm cho chính mình: mỗi khi mua đồ mới thì buộc phải vứt một món cũ. Nhờ cái luật này mà khối đồ đạc trong căn hộ không hề tăng lên theo thời gian. Tôi hiểu không phải ai cũng muốn lối sống tối giản tới mức khô khan như tôi. Nhưng nếu bạn đang mệt mỏi với chỗ ở hiện tại đang ở, thì tôi tin chỉ cần bắt đầu từ một bước nhỏ kiểu như dọn một góc bàn hay bỏ đi một món đồ không dùng tới, bạn sẽ thấy không gian biến đổi nhiều hơn bạn nghĩ.