2 views
Có một dịp tôi đến thăm một căn nhà rộng 500 mét vuông tôi đã thiết kế trước đó tại Đà Nẵng. Vị khách cũ hồ hởi giới thiệu chiếc sofa Ý giá 300 triệu đồng, thế nhưng được phủ kín bằng một lớp vải màu xám xịt. Trong khi đó bộ bàn ăn bằng gỗ óc chó thì biến thành nơi chất giấy tờ. Ông chủ nhà cười buồn: “Lúc trước mua vì ưng mắt, giờ mới nhận ra mình chỉ sử dụng có một phần nhỏ.” Câu chuyện đó làm tôi nhớ đến những lần tôi tư vấn khách hàng chi tiền cho đồ nội thất xa xỉ nhưng cuối cùng họ chẳng dùng đến bao nhiêu. Tôi ngộ ra một điều khá chua chát khi làm nghề thiết kế nội thất: sự hào nhoáng của bản vẽ không bao giờ đồng nghĩa với giá trị sử dụng thực tế. Khi tìm hiểu thiết kế nội thất biệt thự, tôi càng thấm thía bài học đó. Bài viết này chính là kinh nghiệm xương máu của tôi suốt 12 năm làm nghề trong lĩnh vực biệt thự cao cấp. Bài học từ bộ sofa da 250 triệu Khi tôi mới có 3 năm kinh nghiệm, tôi từng quả quyết giới thiệu cho một khách hàng bộ ghế sofa bọc da ngoại nhập giá 250 triệu. Tôi thuyết phục họ rằng da cao cấp sẽ bền và sang sẽ bền hơn hẳn những loại vải thông thường. Ấy vậy mà nửa năm sau, họ gọi điện than thở rằng con chó Alaska của họ đã cào xước tơi tả phần da tay vịn và họ đành bán rẻ với giá chỉ bằng 1/4. Điều làm tôi day dứt nhất là tôi biết rõ gia đình họ có nuôi chó to từ lần đầu tiên tôi đến khảo sát. Tôi đã bỏ qua điều đó chỉ vì muốn chốt được đơn hàng lớn. Đó là lần đầu tiên tôi ngồi lại tự vấn mình đang làm việc vì ai, cho cuộc sống của họ hay cho cái tôi nghề nghiệp. Kể từ đó, tôi thay đổi cách tư vấn: lắng nghe nhiều hơn rồi mới vẽ, quan sát thói quen trước khi chọn đồ. Khoản tiền 250 triệu kia đã dạy cho tôi một bài học chẳng có trong bất kỳ giáo trình nào. Khoảng cách giữa hình ảnh và thực tế sử dụng Một vị khách của tôi sở hữu biệt thự 600m2 tại quận Ngũ Hành Sơn. Trên bản phối cảnh 3D tôi từng trình bày một quầy bar dài 4m bằng đá marble nhập khẩu. Bản vẽ trông rất bắt mắt, ánh đèn vàng hắt xuống mặt đá bóng loáng. Hai năm sau khi bàn giao, tôi có dịp quay lại kiểm tra thì thấy quầy bar phủ đầy bụi, trên mặt chất đống giấy tờ và chùm chìa khóa. Chủ nhà thú nhận cả năm nay họ chưa từng ngồi uống ở đó vì không có thói quen đó. Cũng tương tự, một căn biệt thự khác tôi thiết kế treo một chiếc đèn chùm pha lê đẹp nhưng phải thay bóng 8 lần trong vòng 2 năm vì trần nhà quá cao nên khó lau chùi. Những chi tiết đó đã thay đổi hoàn toàn triết lý thiết kế của tôi. Tôi gọi nó là nguyên tắc “lộ trình di chuyển”: trước khi đặt một món đồ, tôi hình dung chủ nhà sẽ đi từ cửa vào, họ sẽ ngồi đâu, để điện thoại ở đâu, họ sẽ pha cà phê hay mở tủ lạnh trước tiên. Chứ không phải sắp đặt theo góc chụp đẹp để có tấm hình đăng mạng xã hội, tôi thiết kế theo nhịp sống thật của từng con người trong ngôi nhà đó. Bài học từ một gia đình trẻ chi 40 triệu cho sofa Khoảng hai năm trước, tôi có nhận thiết kế nội thất cho một cặp vợ chồng trẻ ở căn biệt thự 400m2 trong khu đô thị mới ven sông Hàn. Số tiền họ dự trù cho toàn bộ nội thất là 1 tỷ đồng, nhưng riêng khoản sofa họ chỉ định chi có 40 triệu. Tôi hơi bất ngờ vì với một diện tích như vậy, theo kinh nghiệm cũ của tôi, phải là sofa chữ L bọc da mới ra dáng biệt thự. Nhưng họ đã có sẵn ý tưởng: sắm hai bộ ghế băng kích thước nhỏ có thể xoay hướng linh hoạt, kê sát cửa sổ lớn để ngắm khu vườn mỗi sáng. Họ chia sẻ rằng buổi chiều họ thích ngồi ngoài hiên hơn, nên phòng khách chỉ để đọc sách và chơi với con nhỏ. Tôi giật mình nhận ra mình đã sai ngay ở bước đặt câu hỏi ban đầu. Họ chẳng cần không gian để khoe với khách, họ cần một nơi để sống thật đúng theo thói quen và tâm lý của họ. Điều buồn cười là, tôi là kiến trúc sư có 10 năm kinh nghiệm lúc đó, vậy mà tôi lại hiểu chậm hơn họ. Kể từ căn nhà đó, tôi bắt đầu áp dụng lại cách bố trí này cho những phòng khách biệt thự khác, và kết quả nhận được khách hàng hài lòng hơn hẳn so với những bộ sofa đắt tiền tôi từng ép họ mua. Cái hay của họ không nằm ở việc tiết kiệm, mà là hiểu chính mình và dùng không gian đúng với thói quen. Quy trình 3 bước giúp khách tiết kiệm 35% chi phí Hiện tại, mỗi khi nhận một dự án biệt thự mới tôi đều áp dụng một quy trình 3 bước mà tôi rút ra được sau rất nhiều lần sai lầm. Bước một là khảo sát thói quen sinh hoạt trong một tuần, không chỉ nghe chủ nhà kể mà còn để ý họ dành thời gian nhiều nhất ở khu vực nào. Có người nói thích phòng khách sang trọng, nhưng thực tế họ chỉ ngồi đó mỗi tối 30 phút. Bước thứ hai là chia ngân sách dựa trên tần suất sử dụng thay vì theo khu vực trọng điểm trang trí. Nếu họ nấu ăn mỗi ngày thì bếp xứng đáng có mặt đá tốt hơn phòng khách. Nếu họ làm việc ở nhà nhiều giờ liền, chiếc ghế văn phòng công thái học đáng giá hơn bộ bàn trà nhập khẩu. Bước thứ ba chính là nguyên tắc “mua tạm, dùng thử 6 tháng” với những món đồ đắt tiền: sofa da, bàn ăn gỗ nguyên khối, tủ rượu thiết kế riêng. Tôi khuyên khách mua một bộ ghế tạm rẻ hơn, sống thử với không gian đó một khoảng thời gian, rồi mới quyết định món to. Một vị khách sở hữu biệt thự 700m2 đã làm đúng theo cách này và anh ấy bảo tôi anh đã tiết kiệm được 35% tổng chi phí so với dự toán lúc đầu, mà cả nhà lại hài lòng hơn vì mỗi món đồ đều có chỗ đứng riêng. Nếu bạn đang có ý định làm nội thất cho căn biệt thự, tôi chỉ muốn hỏi bạn một câu: bạn có chắc món đồ bạn thích hôm nay sẽ còn hợp với cuộc sống của bạn sau 2 năm nữa? Đừng vội trả lời ngay, hãy thử sống chậm lại một chút.